
Người ta nói, cuộc đời con người chúng ta như một cuốn nhật kí. Mỗi khoảnh khắc, ta lại viết vào đó biết bao điều, từ niềm vui, nỗi buồn, đến những giọt mồ hôi hay những kỉ niệm đẹp. Những dòng suy nghĩ khó cất lên thành lời ấy được khởi phát từ trái tim ta, mà trái tim thì chẳng biết nói dối bao giờ. Trên hành trình hoàn thiện cuốn nhật kí cho riêng mình, ta cũng nên nhìn lại những khoảng khắc mà ta đã viết vào cuốn nhật kí ấy. Để rồi đến khi khép cuốn nhật kí lại, mỗi người chúng ta đều thấy mãn nguyện, tự hào. Và kì học Giáo Dục Quốc Phòng và An Ninh đầu tháng 12 vừa qua đã trở thành một kỉ niệm tuyệt vời mãi được khắc ghi trong tim em và biết bao nhiêu bạn học khác.
Ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến Trường, em đã phải choáng ngợp dưới bầu không khí trang nghiêm nhưng bình yên đến lạ thường. Vì là lần đầu tiên, em cảm thấy thật hồi hộp và lo lắng. Nghĩ đến mọi sinh hoạt đều phải tuân theo kỷ luật nghiêm ngặt: dậy sớm, học cách gấp chăn màn vuông vức,... Ban đầu, em cảm thấy thật mệt mỏi vì chưa quen với nếp sống tập thể và kỷ luật quân đội. Có lúc, em chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi.
Ngày mới ở đây bắt đầu từ rất sớm, tròn 5 giờ, tiếng báo thức vang lên, chúng em dậy nhanh chóng gấp xếp nội vụ cho thật đẹp, vệ sinh cá nhân, dọn dẹp xung quanh khuông viên và ra sân xếp hàng chuẩn bị tập thể dục buổi sáng theo hướng dẫn của các thầy và các anh chiến sĩ, những động tác nhìn có vẻ đơn giản nhưng giúp chúng em tỉnh táo hơn và cũng góp phần cải thiện sức khỏe.
Sau khi ăn sáng xong, đúng 6 giờ 15 phút, khi ánh mặt trời chỉ vừa mới len lõi qua những tầng mây, khoác trên mình bộ trang phục người lính, các tiểu đội tập hợp lại để đi học.
Đến 17 giờ đúng, ánh chiều tà dần buông xuống cũng là lúc kết thúc một ngày học tập, em cùng các bạn trở về phòng tiếp tục dọn dẹp vệ sinh xung quanh, sau đó tham gia vào các hoạt động thể thao như đá bóng, bóng chuyền và rèn luyện sức khỏe theo cách đặt trưng của quân đội.
Vào buổi tối, 18 giờ 30 phút, các tiểu đội cùng nhau xuống sân để sinh hoạt. Trong khoảng thơì gian này, chúng em cùng nhau bàn chuyện về bài học, chia sẻ và trò chuyện giúp các thành viên trong tiểu đội gắn kết với nhau hơn. Đây cũng là lúc chỉ ra lỗi sai của bạn nào đó để cả tiểu đội cùng nhau rút kinh nghiệm. Có bạn bị phạt hít xì dầu vì vi phạm quy định , cũng có bạn bị phạt chạy vài vòng sân vì ra sinh hoạt trễ,... Chính những buổi sinh hoạt ấy đã mang lại tiếng cười, niềm vui và giúp tất cả mọi người trở nên trưởng thành hơn từng ngày.

Ở đây, chúng em được học, được lắng nghe về những truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam, về lòng yêu nước, ý nghĩa của việc bảo vệ Tổ quốc và những đóng góp to lớn của các thế hệ ông cha ta. Đặc biệt là các giờ học ngoài trời, chúng em được tận tay cầm súng - đây chắc hẳn từng là ước mơ của các cậu nhóc thời thơ ấu, kể cả em. Học ngoài trời tuy vất vả nhưng lại thật thú vị, giúp chúng em hiểu rõ hơn về quân đội và đồng thời cũng giúp chúng em thêm gắn bó, đoàn kết với nhau hơn. Ngoài học được những điều đó, em và các bạn còn được học về điều lệnh, điều ngũ; ngoài ra các em còn cải thiện được sự tự tin và lòng dũng cảm sau những lần đi gác đêm.
Bên cạnh đó, không chỉ được học điều hay lẽ phải, chúng em còn làm quen được các anh bộ đội cùng với các thầy. Các thầy và các anh điều rất nhiệt tình, giúp đỡ các em trong học tập và còn nhắc nhở chúng em thực hiện đúng quy định khi lỡ quên. Bữa ăn ở đây tuy giản dị nhưng ngon một cách lạ thường, không chỉ đến từ thực phẩm mà có lẽ những tiếng cười hồn nhiên cũng góp phần tăng hương vị cho bữa ăn.
Những bước chân khập khiễng ngày nào đến đây vẫn còn bỡ ngỡ, nay đã dần quen với môi trường tuy nghiêm khắc nhưng lành mạnh ấy. Qua từng ngày tuân thủ và rèn luyện, em dần rèn được tính kỉ luật, tinh thần trách nghiệm, sự đoàn kết cùng với ý chí vượt qua khó khăn của bản thân. Và được khoác trên mình màu áo tổ quốc ấy , em càng thêm tự hào về truyền thống của nước nhà.
Thỉnh thoảng, có những khoảnh khắc chỉ đến với ta rồi lại đi, giống như hoa bồ công anh khẽ vương trên vai áo rồi nhẹ nhàng bay đi. Từ những lúc học tập mệt mỏi, gấp xếp chăn màn vuông vắn và những lần cùng nhau chịu phạt, đến những phút giây cười đùa bên đám bạn, còn có những câu điều lệnh tưởng chừng đơn giãn như: “Lớp 2 tập trung...” hay “Tiểu đội tập hợp” thoáng chốc đã là quá khứ. Mười hai ngày đêm rõng rã học Giáo Dục Quốc Phòng và An Ninh nay đã là kỉ niệm cùng với biết bao sự tiếc nuối của các học viên khi chia tay ngôi trường và các thầy cô giáo. Trang nhật kí chất chứa kỉ niệm ấy sẽ là trang nhật kí được in đậm trong tâm trí mỗi người, và sẽ mãi là hành trang quý giá đi theo chúng em trên chặn đường trưởng thành sau này.